Ngọc Thất

《玉室》 yù shì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: nhà ngọc, chỉ nơi cư trú của thần tiên. Như trong Tấn Thư (), Truyện Hứa Mại (), có đoạn: “Tự Sơn Âm Nam chí Lâm An, đa hữu Kim Đường Ngọc Thất, Tiên Nhân chi thảo, Tả Nguyên Phóng chi đồ, Hán mạt chư đắc Đạo Giả giai tại yên (, từ Sơn Âm đi về phía Nam đến Lâm An, có nhiều nhà vàng thất ngọc, cỏ thơm của Tiên Nhân, nhóm của đạo sĩ Tả Nguyên Phóng, những người Đắc Đạo cuối thời nhà Hán đều ở đây).” Hay trong bài thơ Túc Cửu Tiên Sơn (宿) của Tô Thức (, 1037-1101) nhà Tống có câu: “Ngọc Thất Kim Đường dư Hán sĩ, đào hoa lưu thủy thất Tần nhân (, nhà ngọc lầu vàng nhiều Hán sĩ, đào hoa nước chảy mất Tần nhân).”