Ngọc Soạn

《玉饌》 yù zhuàn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: món ăn trân quý như ngọc. Trong bài thơ Kỉ () của Đỗ Phủ (, 712-770) nhà Đường có đoạn: “Vĩnh dữ thanh khê biệt, mông tương Ngọc Soạn câu, bất cảm hận bào trù, loạn thế khinh toàn vật (, mãi xa khe trong vắng, mong cùng cỗ ngọc theo, chẳng dám hận nhà bếp, đời loạn khinh mọi vật).” Hay trong bài Ngô Đô Phú () của Tả Ân (, khoảng 250-305) nhà Tấn lại có câu: “Căng kỳ yến cư, tắc châu phục Ngọc Soạn (, kính người sống nhàn hạ, nên mặc đồ châu báu, ăn thứ ngọc ngà).” Hoặc trong Cao Phong Long Tuyền Viện Nhân Sư Tập Hiền Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 65, No. 1277) quyển 6, phần Tiến Vong Kệ Tán Môn (), cũng có câu: “Diên đôi Ngọc Soạn Thiên Trù cúng, hương nhiệt Kim Lô hải ngạn yên (, cỗ đầy món ngọc bếp trời cúng, hương rực lò vàng ven biển mù).”