Ngọc Giai

《玉階》 yù jiē

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: thềm ngọc, thềm cung vua, hay chỉ cho triều đình. Như trong bài Hòa Giả Chí Xá Nhân Tảo Triều Đại Minh Cung () của Sầm Tham (, 715-770) nhà Đường có câu: “Kim tỏa hiểu chung khai vạn hộ, Ngọc Giai tiên trượng ủng Thiên Quan (, chuông sớm vòng vàng bày vạn hộ, thềm ngọc gậy tiên giữ ngàn quan).” Hay trong bài thơ Ngọc Giai Oán () của Lý Bạch (, 701-762) nhà Đường cũng có câu: “Ngọc Giai sanh bạch lộ, dạ cửu xâm la (, thềm ngọc sinh sương trắng, đêm về thấm vớ tơ).” Trong bài thơ Cái Chổi của vua Lê Thánh Tông (, tại vị 1460-1497) lại có câu thơ rằng: “Lời chúa vâng truyền xuống Ngọc Giai, cho làm lệnh tướng quét trần ai.”