Ngoại Hải
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Biển ngoài. Theo Thế Giới quan của Phật giáo, núi Tu di là Trung tâm của Thế Giới, bốn phía núi Tu di có 7 núi 7 biển lần lượt cách li và vây quanh núi Tu di, vòng ngoài cùng lại có núi Đại thiết vi bao bọc. Ở khoảng giữa Thất Kim Sơn (lớp núi thứ 7) và núi Đại thiết vi, có biển nước mặn, biển này chính là Ngoại Hải, 4 châu đất liền nằm rải rác trong biển này. Luận Câu xá quyển 11 (Đại 29, 57 hạ) nói: Biển thứ 8 gọi là Ngoại Hải, chứa đầy nước mặn (...) trong Ngoại Hải có 4 đại châu.