Ngoại Duyên Tử

《外緣死》 wài yuán sǐ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đối lại: Mệnh tận tử. Chết oan nghĩa là chết trong khi số mệnh chưa hết. Là 1 trong 2 loại tử (chết). Ngoại Duyên Tử có các Nguyên Nhân như:
1. Tự sát.
2. Bị người khác giết chết.
3. Vì tức giận mà giết hại lẫn nhau... [X. kinh Niết Bàn Q. 12. (bản Bắc)].