Ngô Ca

《吳哥》 wú gē

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Angkor. Cũng gọi Lộc ngột, An ca. Kinh đô của vương triều An ca, dân tộc Khmer, ở Bắc bộ Cao Miên, từ thế kỉ IX đến thế kỉ
XV. Đô thành này gồm có hơn 600 tòa kiến trúc, được cấu tạo toàn bằng những khối đá lớn với những bức phù điêu khắc bằng đá rất đẹp, vốn có tên là Nangara, đời sau gọi lầm là An ca. Đến thế kỉ thứ XV, người Thái vây đánh Ngô Ca, cướp bóc tàn phá, vương triều phải dời đến Bách nang bôn ở phía nam (tức là Phnom Pênh), Ngô Ca từ đó trở nên hoang vu. Vào thế kỉ XX, Ngô Ca trở thành khuôn mẫu cho việc khôi phục di tích xưa. Năm 1907, cục Bảo hộ An ca tiếp quản Ngô Ca, từ trong bùn đất, cỏ cây rậm rạp, người ta đã đào được 1 tòa kiến trúc kì quan hoành tráng và được trùng tu, bảo tồn. Từ sau năm 1968, Cao Miên lâm vào cảnh chiến tranh, rồi từ 1975 đến 1979 lại bị cộng sản Cao Miên tàn phá. Hiện nay, nhà nước Cao Miên tuy có lưu tâm bảo tồn cổ tích Ngô Ca, nhưng hiệu quả không có bao nhiêu. (xt. An Ca Nghệ Thuật).