Nghiêu Quí

《堯貴》 yáo guì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Nghiêu thế, Nghiêu mạt. Gọi đủ: Nghiêu Quí Mạt Pháp. Nghiêu nghĩa là bạc bẽo, Quí nghĩa là cuối, tức chỉ cho thời đại mà tình người, thói đời rất bạc bẽo và luân thường Đạo Lí sa sút, xuống cấp 1 cách thảm hại. Trong Đại Thừa Khởi Tín Luận Nghĩa Kí quyển thượng (Đại 44, 246 hạ) có câu: Mạt đại nghiêu thời, truyền hóa bất dị, nghĩa là ở đời mạt, phong tục bạc bẽo, Đạo Đức sa sút, việc truyền bá Phật Pháp, giáo hóa Chúng Sinh rất khó khăn.