Nghĩa Thanh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Thiền Sư Trung Quốc sống vào đời Tống, người Thanh xã (Sơn đông), họ Lí. Năm lên 7 tuổi, sư Xuất Gia ở chùa Diệu tướng, học luận Bách pháp, sau chuyển sang học Hoa nghiêm, gặp câu Tức tâm tự tính, bỗng nhiên có chỗ tỉnh ngộ. Sư lại chuyển sang Tham Thiền, đến lễ yết ngài Phù Sơn Pháp Viễn (Viên giám) ở chùa Thánh Nghiêm, theo hầu 6 năm, thấu suốt Tông Chỉ. Ngài Pháp Viễn liền đem đính tướng và y bát của Thiền Sư Đại dương Cảnh huyền giao phó cho sư. Lúc đầu, sư trụ ở núi Bạch Vân tại Kiến châu, ít lâu sau, sư dời đến núi Đầu tử tại Thư châu, xiển dương Tông Phong, vì thế nên có hiệu là Đầu tử. Năm Nguyên phong thứ 6 (1083) đời vua Thần tông nhà Tống sư Thị Tịch, hưởng thọ 52 tuổi, vua ban thụy là Từ Tế. Sư có tác phẩm: Đầu tử Thanh Thiền Sư lục. [X. Tục Truyền Đăng lục Q. 26.; Ngũ Đăng Hội Nguyên Q. 14.; Phật Tổ Lịch Đại Thông Tải Q. 19.; Thiền Lâm Tăng Bảo Truyện Q. 4.].