Ngạn Tông

《彥琮》 yàn cóng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Đạo giang. Cao Tăng Trung Quốc sống vào đời Tùy, người Triệu quận (nay là huyện Hình đài, Tỉnh Hà bắc) họ Lí. Thủa nhỏ theo pháp sư Tín đô Tăng biên, 10 tuổi xuống tóc, đổi tên là Đạo giang. Thầy dạy tụng kinh Đại noa, 1 ngày liền thuộc, mọi người đều kinh ngạc. Khi Vũ đế nhà Bắc chu thi hành chính sách diệt Phật, Sư Bị buộc phải mặc áo Tại Gia, đổi tên là Ngạn Tông và ra làm quan, tuy vâng lệnh triều đình nhưng không hề bỏ giới hạnh. Thời Tuyên đế, sư được thăng chức Lễ bộ nhưng sư không nhận. Đến khi Văn đế nhà Tùy lên ngôi, phục hưng Phật Pháp, sư mặc lại Pháp Phục và giảng kinh Bát Nhã cho các triều thần nghe. Sau, vua thỉnh sư vào kinh đô trông coi việc Phiên Dịch Kinh Điển. Năm Đại nghiệp thứ 6 (610)Thị Tịch, thọ 54 tuổi. Sư có các tác phẩm: Chúng Kinh Mục Lục, Tây Vực Chí, Văn tập, Biệt Tập. [X. Tục Cao Tăng Truyện Q. 2.; Quảng Hoằng Minh Tập Q. 4.; Đại Đường Nội Điển Lục Q. 5.].