Ngã Mạn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Àtma-màịa. Tâm Kiêu Mạn do chấp ngã là trung tâm, 1 trong 7 thứ mạn, 1 trong 9 thứ mạn. Luận Thành Duy Thức quyển 4 (Đại 31, 22 trung) nói: Ngã Mạn là tâm cao ngạo do chấp ngã mà sinh. Ngoại Đạo Số Luận lập Ngã Mạn làm 1 trong 25 đế gọi là Ngã Mạn Đế, do sự biến đổi của giác dụng trong Đại đế mà Sinh Khởi. (xt. Ngã Mạn Đế, Mạn).