Nê Dung Giác

《泥融覺》 ní róng jué

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chạm đúng Căn Cơ thì giác ngộ ngay tức khắc. Đây là sự tích của 1 vị tăng đời Tống tên Vô nhiễm, khi du ngoạn núi Lô Sơn, vì trượt Chân NgãNgộ Đạo. Cứ theo điều Nê Dung Giác, chương Thích tộc trong Thanh dị lục, thì tỉ khưu Vô nhiễm lúc dạo núi Lô Sơn, vì mưa xuân làm đường trơn, sư trượt Chân Ngã trên đá, ngay lúc ấy sư tỏ ngộ, do đó người đời gọi sư là Nê Dung Giác.