Năng Dẫn Chi

《能引支》 néng yǐn zhī

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho 2 chi Vô Minh và Hành trong 12 Nhân Duyên, vì 2 chi này có khả năng dẫn phát 5 thứ quả: Thức, Danh Sắc, lục nhập, xúc và thụ, cho nên gọi là Năng Dẫn Chi.