Mục Túc

《目足》 mù zú

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Trí mục hành túc, Trí hành. Mục (mắt) ví dụ trí tuệ; Túc (chân) ví dụ Hành Nghiệp. Đây là 2 điều kiện tất yếu mà người tu Hành Phật đạo phải hội đủ. Mục Túc (mắt nhìn và chân đi tới) có đầy đủ mới đến được chỗ thanh lương( quả Phật). Trong 6 Ba La Mật thì: Bố Thí, trì giới, Nhẫn Nhục, Tinh Tiến và thiền định là Hành, còn trí tuệ là Trí. Pháp Hoa Huyền Nghĩa quyển 2 thượng (Đại 33, 698 trung) nói: Trí là gốc của hành, nhờ có mắt trí chỉ dẫn, chân mới đi đúng hướng. [X. luận Đại trí độ Q. 23.; Ma Ha Chỉ Quán Q. 5. thượng].