Minh Vương

《冥王》 míng wáng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tục xưng của Diêm La (), đấng Chủ Tể của cõi âm. Như trong Tân Tề Hài (), phần Tạ Đàn Hà (), của Viên Mai (, 1716-1797) nhà Thanh có đoạn: “Hốt mộng lại sổ nhân đột chí kỳ gia, trách dĩ thoát miễn chi tội, vị Minh Vương hách nỗ, tương trùng án kỳ sự (, chợt mộng thấy quan lại mấy người đột nhiên đến nhà ông ấy, tra hỏi về tội được thoát miễn, bảo rằng Minh Vương đùng đùng nổi giận, đem xét xử lại việc này).” Hay như trong Pháp Hoa Kinh Trì Nghiệm Ký (, Tục Tạng Kinh Vol. 78, No. 1541) quyển Hạ, phần Ngô Việt Vĩnh Minh Tự Trí Giác Thiền Sư (), lại có đoạn: “Niên cửu thập bát, Phần Hương già phu nhi tịch, tháp ư Đại Từ Sơn, Minh Vương hội tượng Đảnh Lễ (, năm 98 tuổi, Thiền Sư xông hương ngồi xếp bằng mà Tịch Diệt, tháp dựng tại Đại Từ Sơn, Minh Vương vẽ tượng Đảnh Lễ).”

Minh Vương. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/minh-vuong. Truy cập 07/04/2026.