Minh Châu Đại Mai Sơn Thường Thiền Sư Ngữ Lục

《明州大梅山常禪師語錄》 míng zhōu dà méi shān cháng chán shī yǔ lù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Meishūdaibaizanjōzenjigoroku: 1 quyển, còn gọi là Đại Mai Sơn Thường Thiền Sư Ngữ Lục (, Daibaizanjōzenjigoroku), do Đại Mai Pháp Thường () soạn, Huệ Bảo () biên, tả bản. Là bản thâu tập những truyền ký, lời vấn đáp cũng như lời dạy Thượng Đường của Đại Mai Pháp Thường―pháp từ của Mã Tổ Đạo Nhất (), phần cuối của tác phẩm này có thêm các bài Thiên Cư Tụng () và tán của Trí Giác Thiền Sư Vĩnh Minh Diên Thọ (). Tả bản vào khoảng thế kỷ thứ 13 được thâu tạng vào Kim Trạch Văn Khố (, Kanazawa-bunko). Về mặt nội dung, tác phẩm này cũng thâu lục các vấn đáp với hình thức khá phát triển và được xem như biên tập vào khoảng trước hay sau (1004) thời kỳ thành lập của Cảnh Đức Truyền Đăng Lục (); đặc biệt trong 5 đoạn của phần Thượng Đường Ngữ bao hàm luôn những phần hoàn toàn không tìm thấy trong Cảnh Đức Truyền Đăng Lục, Tông Kính Lục (), v.v. Đây quả là thư tịch rất quan trọng để nghiên cứu về Ngữ Lục Thiền Tông thời kỳ đầu do Mã Tổ khởi xướng. Tuy nhiên, Thiên Cư Tụng là những bài thơ của Hứa Tuyên Bình (), ẩn sĩ dưới thời nhà Đường, trả lời cho Lý Bạch () khi vị này dến thăm.