Mạt Pháp Đăng Minh Kí

《末法燈明記》 mò fǎ dēng míng jì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tác phẩm, 1 quyển, tương truyền do ngài Tối Trừng người Nhật bản soạn vào năm Diên lịch 20 (801). Nội dung sách này dựa theo 3 thời kì chính, tượng, Mạt Để nói về qui Chế Giáo hóa khác nhau. Vào cuối thời kì tượng pháp, vì sắp đến thời Mạt Pháp, nên Phật Pháp ở thời kì này không được Hành Trì theo qui định, kỉ cương tăng ni cũng trái với qui chế, giới luật không được tuân theo, nhưng vẫn chủ trương tôn kính Tăng bảo. Sách này được các Tổ Sư của phái Tân Phật giáo ở thời Liêm thương như các vị: Vinh tây, Nguyên Không, Thân Loan, Nhật Liên v.v... dẫn dụng, cho nên được xem là tác phẩm có hiệu lực nhất trong việc cổ động tư tưởng Mạt Pháp ở Nhật bản, có ảnh hưởng rất lớn về sau.