Mạn Tràng

《慢幢》 màn chuáng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cây cột phướn dựng ở trước chùa, dùng để ví dụ cho tâm Kiêu Mạn. Lục tổ Đàn Kinh (Đại 48, 355 trung), nói: Lễ Bái vốn để bẻ gãy mạn chàng, tại sao đầu không đặt sát đất.