Mãn Nguyệt Tôn

《滿月尊》 mǎn yuè zūn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đức Hiệu của Phật, vì đức của Ngài tròn đầy không thiếu khuyết, giống như mặt trăng tròn, nên ví dụ là Mãn Nguyệt. Vãng sinh thập nhân (Đại 48, 98 thượng), nói: Nhân Duyên các pháp chẳng thể nghĩ bàn, nếu nước định lắng trong, thì tự thấy Mãn Nguyệt Tôn.