Lý Cao
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Nho gia sống vào đời Đường, Trung Quốc, Đệ Tử của Thiền Sư Dược Sơn Duy Nghiễm, người quận Triệu (Ninh phổ, Hà bắc) hiệu là Tập chi. Ông từng làm quan đến các chức: Bác sĩ Quốc tử giám kiêm Quốc sử tu soạn, Hộ bộ thượng thư, Tiết độ sứ Đông đạo Sơn nam. Tuy học văn với ông Hàn Dũ – người chủ trương bài Phật, nhưng Lí cao lại có tư tưởng Phật giáo rất sâu đậm, ông giải thích lại thuyết Tâm tính và nhờ bộ Phục tính thư mà ông được người đời kính trọng. Khi giữ chức Thứ sử Lãng châu, ông được gặp Thiền Sư Duy nghiễm, đây là lần đầu tiên ông Kết Duyên với cửa Thiền. Từ đó, những lúc rảnh việc quan, ông thường đến tham phỏng các bậc tôn túc trong Thiền Lâm, kết giao với chư tăng, cho nên trong Thiền Giới rất nhiều người biết đến ông. Cứ theo chương Dược Sơn Duy Nghiễm trong Cảnh Đức Truyền Đăng Lục quyển 14, thì có lần ông thưa hỏi ngài Duy nghiễm: Thế nào là đạo? Ngài Duy nghiễm đáp: Mây trên trời xanh, nước ở trong bình. Ông hoát nhiên khai ngộ. Đây chính là Công Án Lí cao vấn đạo. Sau khi tạ thế, ông được đặt Thụy Hiệu làVăn. Tác phẩm của ông gồm có: Luận ngữ bút giải, Ngũ Mộc kinh, Lí văn công tập. [X. chương Thứ sử Lí cao trong Ngũ Đăng Hội Nguyên Q. 5.; Cựu đường thư Q. 160.; Tân đường thư Q. 177.].