Lưu Vũ Tích

《劉禹錫》 liú yǔ xī

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

772-842: thi nhân dưới thời nhà Đường, tự là Mộng Đắc (), là thi hào được đánh giá ngang hàng với Bạch Cư Dị (). Trước tác của ông có Lưu Tân Khách Tập ().