Lưu Tống Văn Đế

《劉宋文帝》 liú sòng wén dì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vị Hoàng đế của nhà Lưu Tống thuộc Nam triều tên là Nghĩa long, trị vì từ niên hiệu Nguyên gia năm đầu đến năm 30 (424- 453); thời gian tại vị của ông được gọi là Nguyên gia trị thế. Nhà vua qui y Phật giáo và thường hỏi Đạo Vị Cao Tăng đương thời là ngài Tuệ nghiêm. Năm Nguyên gia thứ 8 (432), ngài Cầu Na Bạt Ma, người nước Kế tân, đến kinh đô Kiến nghiệp, ở tại chùa Kì hoàn, giảng các kinh Hoa nghiêm, Pháp hoa, Thập Địa Kinh Luận v.v..., ngài lại thiết lập Giới Đàn ở chùa Nam lâm, rồi Phiên Dịch Kinh Điển đến khi Thị Tịch mới thôi. Vua Văn đế rất kính trọng ngài. Nhà vua còn ban sắc cho vị tỉ khưu ni Bảo Hiền làm Ni tăng chính tại Kinh ấp. [X. Xuất Tam Tạng kí tập Q. 14.; Lương Cao Tăng Truyện Q. 3.; Phật Tổ Lịch Đại Thông Tải Q. 8.].