Lưu Thông Phần

《流通分》 liú tōng fēn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phần kết thúc của mỗi bộ kinh, trong đó ghi lời đức Phật dặn dò các vị Đệ Tử, phải truyền bá Lưu Thông rộng rãi kinh ấy cho đời sau. Ngài Đạo An đời Đông Tấn chia Kinh Điển làm 3 phần là phần Tựa, phần Chính Tông và phần Lưu Thông gọi là Tam Phần Khoa Kinh. (xt. Tam Phần Khoa Kinh).