Long Tôn

《隆尊》 lóng zūn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Ryūson, 702-760: vị tăng của Pháp Tướng Tông Nhật Bản, sống dưới Thời Đại Nại Lương, húy là Long Tôn (). Ông theo Nghĩa Uyên (, Gien)Đại Hòa Cương Tự () học về Pháp Tướng, Duy Thức và Hoa Nghiêm; sau thể theo lời cung thỉnh của đại chúng, ông đến trú tại Nguyên Hưng Tự (, Gankō-ji) và năm 746 thì chuyển đến Hưng Phước Tự (, Kōfuku-ji). Vào năm 752, ông làm chủ lễ cho Lễ Cúng Dường Khai Nhãn Tượng Đại Phật tại Đông Đại Tự (, Tōdai-ji). Thể hiện nguyện vọng tha thiết muốn tổ chức thọ giới chính thức với Thập Sư Như Pháp, ông kiến nghị lên Xá Nhân Thân Vương () cho phép Vinh Duệ (, Yōei)Phổ Tịch (, Fujaku) sang nhà Đường, từ đó tạo Nhân Duyên cho Giám Chơn (, Ganjin) qua Nhật.