Long Thụ Tứ Giáo

《龍樹四教》 lóng shù sì jiào

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Bốn giáo môn ngài Long Thụ dùng để phán thích kinh luận. Hữu Môn: nói về các pháp Nhân Quả đều là có thật, như kinh a hàm; Không Môn: nói về lí Chân Không thực tướng, như kinh Bát Nhã; Diệc Hữu Diệc Không Môn: nói cũng có cũng không như kinh giải thâm mật, v.v...; Phi Hữu Phi Không môn: nói tất cả pháp đều chẳng có chẳng không, đây là đệ nhất nghĩa, như Trung Luận. [x. Hoa Nghiêm Kinh Sớ sao q.6].