Long Châu Tự
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Chùa ở núi Hoa sơn, quận Hoa thành, tỉnh Kinh kì, Hàn quốc, do ngài Liêm cư sáng lập vào năm Văn thánh vương 16 (854). Ban đầu, chùa có tên là chùa Cát dương. Năm Chính tổ vương 14 (1790) chùa được trùng tu, vào ngày khánh thành, nhà vua nằm mộng thấy con rồng ngậm viên ngọc báu như ý bay lên trời, vua bèn ban sắc đổi tên chùa là Long Châu. Hiện nay, chùa có các kiến trúc như: Đại Hùng bảo điện, điện Minh Phủ, điện Hộ thánh, lầu Thiên bảo, Cực Lạc đại viên bảo điện, gác Phổ tín, v.v... Trong tháp thờ 2 viên Xá Lợi của Phật, bình báu cam lộ và Bồ Đoàn 5 sắc, v.v... các báu vật báu này đều từ Trung Quốc truyền sang. Ngày nay, Long Châu là 1 trong 31 Bản Sơn của Phật giáo Hàn quốc, có 48 chùa phụ thuộc như chùa Thất trường, chùa Thanh Long, chùa Phổ Quang, v.v... [X. Triều tiên tự sát sử liệu Q.thượng; Triều tiên Phật giáo thông sử, Lí triều Phật giáo; Triều tiên tự sát tam thập nhất Bản Sơn Tả Chân thiếp].