Lô Chí

《盧至》 lú zhì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

I. Lô Chí. Cũng gọi Lô già, Lô Chí trưởng giả, Lưu chí trưởng giả. Vị Trưởng giả ở thành Xá vệ vào thời Đại Đức Phật, ông này tính vốn tham lam, keo kiệt, tuy giàu có nứt đố đổ vách, nhưng vẫn mặc áo rách ăn cơm hẩm, thường bị người đời chê cười. Một hôm, trong thành có lễ hội, mọi người đều trang hoàng nhà cửa, ăn uống linh đình, Trưởng giả Lô Chí mở kho báu, lấy ra 5 đồng tiền mua miến, rượu và hành, đưa đến 1 nơi vắng vẻ ngoài thành, ăn uống một mình, say sưa, rồi đứng dậy múa hát, tự cho rằng trong lễ hội này, mình no say vui sướng còn hơn cả Tì Sa Môn và Thiên đế thích! Lúc bấy giờ, Trời Đế Thích đang trên đường đi đến chỗ đức Phật, bèn dùng Thần Thông hóa làm Lô Chí, đến nhà Lô Chí mở cửa kho báu, lấy hết tiền của ban phát cho mọi người. Khi Lô Chí trở về nhà thì bị Lô Chí kia đuổi đi, Lô Chí liền đến chỗ vua Ba tư nặc xin giúp đỡ, nhà vua không biết phân xử ra sao, vì chẳng biết Lô Chí nào là thật, Lô Chí nào là giả, bèn cùng nhau đến bạch đức Phật. Phật Thuyết Pháp Độ cho, về sau Đắc Đạo. [X. kinh Lô Chí trưởng giả Nhân Duyên; Pháp Uyển Châu Lâm Q. 77.].
II. Lô Chí. Tức là Phật Lâu chí, đức Phật cuối cùng trong 1.000 đức Phật ở Hiền Kiếp. (xt. Lâu Chí Phật).