Linh Tiêu

《靈霄》 líng xiāo

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có 3 nghĩa. (1) Chỉ tiên cảnh. Như trong thư tịch Chơn Cáo (), Vận Tượng Thiên () của Phái Thượng Thanh () thuộc Đạo Giáo, do Đào Hoằng Cảnh (, 456-536) nhà Lương thời Nam Triều biên tập, có câu: “Lương đức phi hà chiếu, toại cảm Linh Tiêu nhân (, đức cả ráng chiều tỏ, bèn cảm người cõi tiên).” (2) Chỉ trời cao. (3) Tên cung điện của Ngọc Đế trong truyền thuyết thần thoại. Như trong hồi thứ 80 của Thuyết Nhạc Toàn Truyện () có đoạn: “Nhất nhật, giá tọa Linh Tiêu bảo điện, lưỡng bàng liệt trước tứ Đại Thiên sư, văn võ Thánh Chúng (殿, một hôm, đức vua ngồi tại điện báu Linh Tiêu, hai bên có bốn Đại Thiên sư, văn võ Thánh Chúng).”