Linh Giác

《靈覺》 líng jué

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho tính Phật giác ngộ sẵn có trong Chúng Sinh, hoặc chỉ cho trí tuệ Linh Diệu không thể nghĩ bàn. Ngoài ra, tính Phật sẵn có của Chúng Sinh với trí tuệ của Phật không khác, gọi là Linh Giác Bất Nhị.