Linh Chi

《靈芝》 líng zhī

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

(1048-1116) Cao Tăng Trung Quốc, sống vào đời Bắc Tống, người Dư hàng (huyện Hàng, tỉnh Chiết giang), họ Đường, sư vốn tên là Nguyên Chiếu, nhưng trụ trì chùa Linh Chi ở Hàng châu trong 30 năm, nên người đời gọi là Linh Chi tôn giả. (xt. Nguyên Chiếu).