Liệt Tử
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
I. Liệt Tử (?-?). Danh nhân Trung hoa, sống vào thời Chiến quốc, người nước Trịnh, họ Liệt, tên Ngự khấu. Ông sinh sau Lão Tử, trước Trang tử, tức khoảng thế kỉ thứ IV trước Tây lịch. Ông có soạn bộ sách Liệt Tử. Nội dung bàn về tư tưởng của Đạo gia. Nhưng ngày nay đã chứng minh được rằng bộ sách này là do người đời sau ngụy tạo, ngay cả đến việc Liệt Tử có là nhân vật thực hay không còn phải đợi khảo chứng. Tuy nhiên, về mặt tư tưởng và ảnh hưởng đối với văn học Trung Quốc thì ông được xếp ngang hàng với Trang chu. Người đời gọi Lão Tử, Trang tử, Quan tử, và Liệt Tử là Đạo gia tứ tử, hoặc gọi là Tứ kinh.
II. Liệt Tử. Cũng gọi Liệt Tử xung hư chân kinh, Xung hư chí đức chân kinh. Kinh của Đạo Giáo, 8 quyển, do Liệt ngự khấu soạn vào đời Chu, Trung Quốc, Trương trạm chú giải vào đời Tấn. Nội dung tư tưởng trong sách này cho rằng chí hư Vô Cực là Bản Thể của vũ trụ, muôn vật từ đó mà sinh hóa không ngừng, đồng thời Đề Xướng thuyết Luân Hồi Chuyển Sinh, cho rằng Sinh Tử là sự biến hóa của Bản Thể. Về lí tưởng tối cao là đời sống Vô Vi tự nhiên, vượt ra ngoài sự khen chê, được mất của Thế Gian, mà dung hợp với Bản Thể vũ trụ rộng lớn sâu xa, mầu nhiệm tột bực. Trong sách có dùng nhiều ngụ ngôn, trùng ngôn. Qua khảo cứu, có người cho rằng nội dung sách này là phù hợp với thuyết của Trang tử, có nhiều chỗ do người đời sau góp nhặt lại mà thành. Nhưng hiện nay, nhiều học giả cho rằng sách này đã do học trò của Vương bật ngụy tạo vào thời Ngụy Tấn.
II. Liệt Tử. Cũng gọi Liệt Tử xung hư chân kinh, Xung hư chí đức chân kinh. Kinh của Đạo Giáo, 8 quyển, do Liệt ngự khấu soạn vào đời Chu, Trung Quốc, Trương trạm chú giải vào đời Tấn. Nội dung tư tưởng trong sách này cho rằng chí hư Vô Cực là Bản Thể của vũ trụ, muôn vật từ đó mà sinh hóa không ngừng, đồng thời Đề Xướng thuyết Luân Hồi Chuyển Sinh, cho rằng Sinh Tử là sự biến hóa của Bản Thể. Về lí tưởng tối cao là đời sống Vô Vi tự nhiên, vượt ra ngoài sự khen chê, được mất của Thế Gian, mà dung hợp với Bản Thể vũ trụ rộng lớn sâu xa, mầu nhiệm tột bực. Trong sách có dùng nhiều ngụ ngôn, trùng ngôn. Qua khảo cứu, có người cho rằng nội dung sách này là phù hợp với thuyết của Trang tử, có nhiều chỗ do người đời sau góp nhặt lại mà thành. Nhưng hiện nay, nhiều học giả cho rằng sách này đã do học trò của Vương bật ngụy tạo vào thời Ngụy Tấn.