Liệt Huệ

《劣慧》 liè huì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gọi đủ: Hữu Lậu vô nhiễm liệt tuệ. Chỉ cho thể của trần sa hoặc. Vì thể của hoặc này là Bất Nhiễm Ô Vô Tri, nên là Hữu Lậu, chẳng phải Phiền Não nhuận sinh, nên là vô nhiễm; không kham được việc độ người, cũng không siêng năng cầu sự hiểu biết, cho nên gọi là Liệt tuệ (trí tuệ kém cỏi). Ngoài ra, cứ theo Phật Địa Kinh Luận quyển 1, thì trí tuệ yếu kém gọi là Liệt trí. [X. Ma Ha Chỉ Quán Q. 3. phần cuối; Pháp Hoa Huyền Nghĩa giảng thuật Q. 3. (Đại bảo)].