Lãng Vịnh

《朗詠》 lǎng yǒng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Rōei: hình thức hát lớn tiếng các bài Thi Ca của Nhật, cũng là loại hình ca hát của Nhã Nhạc độc đáo của Nhật. Người ta thường chọn những bài Hán thi trong Hòa Hán Lãng Vịnh Tập (), Tân Soạn Lãng Vịnh Tập (), v.v., rồi đọc lên hòa với sự hợp tấu của các nhạc cụ như sáo Long Trúc (, Ryōteki), kèn loa Tất Lật (, Hichiriki) và kèn Sanh (, Shō), vài người chỉnh âm luật rồi độc xướng hay cùng xướng. Đặc trưng của nó là không có phách tiết và không cố định âm cao.