Lãn Nạp

《懶衲》 lǎn nà

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: vị tu sĩ lười biếng (nghĩa đen). Từ nạp () ở đây có nghĩa là áo được ghép lại từ nhiều mảnh vải vụn. Như trong bài Tặng Tăng Tự Viễn Thiền Sư () của Bạch Cư Dị (, 772-846) nhà Đường có câu: “Tự Xuất Gia lai trường Tự Tại, duyên thân Nhất Nạp nhất thằng hưu (, tự Xuất Gia nay luôn Tự Tại, suốt đời một dây một áo thôi).” Từ đó, áo của người tu sĩ được gọi là nạp y (). Như trong Thiền Tông Tạp Độc Hải (, Tục Tạng Kinh Vol. 65, No. 1278) quyển 4 có câu: “Nhất Lãnh Nạp y Đông hựu Hạ, nhiệt lai thoát khước lãnh lai xuyên (穿, một mảnh nạp y Đông lại Hạ, nóng thì cởi bỏ lạnh mặc vào).” Cho nên, nạp cũng là tiếng tự xưng của vị tu sĩ, có nghĩa là người thường mặc áo có ghép nhiều mảnh vải vụn. Một số từ thường dùng như Lão Nạp (), nạp tăng (), Nạp Tử (), bá nạp (), v.v. Như trong bài thơ Đề Hoành Sơn Tự () của Đái Thúc Luân (, 732-789) nhà Đường có câu: “Lão Nạp cúng trà oản, tà dương tống khách thuyền (, Lão Nạp dâng trà chén, chiều tà tiễn khách thuyền).” Hay trong Thiên Thánh Quảng Đăng Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 78, No. 1553) quyển 23 có đoạn: “Cử túc hạ túc giai thị Đạo Tràng, động tĩnh khứ lai vô phi Phật Sự, nhược ư nạp tăng môn hạ, Nhất Ngôn tương khế, thiên địa huyền thù (, nâng chân hạ chân đều là Đạo Tràng, động tĩnh đến đi thảy là Phật Sự, nếu trong môn hạ nạp tăng, một lời khế hợp, trời đất sai khác).” Trong bài thơ Thu Nhật Ức Lan Thượng Nhân () của Lý Đoan (, ?-?) nhà Đường lại có câu: “Vũ tiền phùng bá nạp, diệp hạ bế trùng quan (, trước mưa khâu bá nạp, dưới lá đóng cửa Thiền).” Hay trong Liêu Trai Chí Dị (), chương Cái Tăng () của Bồ Tùng Linh (, 1640-1715) nhà Thanh có diễn tả rằng: “Tế Nam nhất tăng, bất tri hà hứa nhân, xích túc y bá nạp (, có một vị tăng ở Tế Nam, chẳng biết người vùng nào, đi Chân Không và mang áo bá nạp).” Trong Truy Môn Cảnh Huấn (, Taishō Vol. 48, No. 2023) quyển 5 có câu: “Vi chủ giả thảng tồn nhân nghĩa, cảm Thập Phương Nạp Tử chi vân trăn, nhược nãi tư thọ nhân tình, chiêu thiên lí ố danh chi viễn bá (, làm người chủ nếu còn nhân nghĩa, cảm mười phương Tăng Chúng thảy quay về, nếu thọ nhân tình riêng tư, mang ngàn dặm tiếng xấu đi truyền bá).” Như vậy, Lãn Nạp ở đây là từ tự xưng rất khiêm tốn; như Thiền Sư Nhất Hưu Tông Thuần (, Ikkyū Sōjun, 1394-1481) của Nhật Bản có bút hiệu là Cuồng Vân Lãn Nạp (). Trong Lâm Gian Lục Hậu Tập (, Tục Tạng Kinh Vol. 87, No. 1625) có câu: “Y phó tiểu nhi, đạo truyền Lãn Nạp, nãi nhĩ tương vi, cầu Nhân Vị pháp (, y trao trẻ nhỏ, đạo truyền thầy lười, như vậy sai khác, tìm người vì đạo).” Hay trong Lô Sơn Thiên Nhiên Thiền Sư Ngữ Lục () quyển 15 có câu: “Vị liễu Nhân Duyên kim thượng tại, vô năng Lãn Nạp phó nhàn miên (, chưa rõ Nhân Duyên nay lại có, lão Tăng Phó mặc ngủ an nhàn).”