Lan Cao

《蘭膏》 lán gāo

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có hai nghĩa. (1) Một thứ dầu được người xưa tinh chế từ hương hoa Lan, có thể dùng để đốt đèn, thắp sáng. Như trong Sở Từ (), phần Chiêu Hồn (), có câu: “Lan Cao Minh chúc, hoa dung bị ta (, dầu thơm tỏ nến, dáng hoa sẵn rồi).” Vương Dật (, khoảng 89-158), nhà văn học thời Đông Hán, giải thích rằng: “Lan Cao, dĩ Lan hương luyện cao dã (, Lan Cao là loại lấy hương hoa Lan để luyện thành cao dầu).” (2) Chỉ một loại dầu thơm làm mướt tóc.