Lâm Tế Lục

《臨濟錄》 lín jì lù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Rinzairoku: bộ Ngữ Lục của Lâm Tế Nghĩa Huyền () nhà Đường, được xem như là do Đệ Tử ông là Huệ Nhiên Tam Thánh () biên tập, nhưng bản Hiện Hành thì do Viên Giác Tông Diễn () nhà Tống tái biên và trùng san vào năm thứ 2 (1120) niên hiệu Tuyên Hòa (). Lâm Tế Lục này được lưu hành rộng rãi ở Trung Quốc và Nhật Bản, thỉnh thoảng được khai bản và tôn trọng như là "vua của các Ngữ Lục". Với đầu quyển có lời tựa của Mã Phòng (), toàn thể bộ này gồm có 4 phần chính: Thượng Đường Ngữ (), Thị Chúng (), Kham Biện (), Hành Lục (). Ngoài ra, bài Chơn Định Thập Phương Lâm Tế Huệ Chiếu Huyền Công Đại Tông Sư Đạo Hạnh Bi () và Lâm Tế Chánh Tông Bi Minh () cũng được thâu lục vào đây. Trong phần Thượng Đường Ngữ tập trung những lời giáo huấn cho chúng Đệ Tử và những câu vấn đáp lấy lời giáo huấn ấy làm khế cơ. Phần Thị ChúngNgữ Lục giảng nghĩa, với ngôn từ rất khẩn thiết nhắn nhủ chúng Đệ Tử. Phần Kham Biện là phần ký lục ghi lại những lời vấn đáp qua lại giữa các Thiền tăng có nêu tên như Triệu Châu (), Ma Cốc (), v.v. Và phần Hành Lục là phần ghi lại Nhân Duyên vì sao ông đã đạt ngộ với Hoàng Bá, quá trình tu hành với vị này như thế nào, quá trình đi Hành Cước các nơi, cho đến khi qua đời. Dưới thời nhà Đường có nhiều Ngữ Lục xuất hiện, mỗi Ngữ Lục đều phản ánh cá tánh của Thiền giả và cho ta thấy được sự rộ nở của trăm hoa. Thế nhưng qua những ngữ cú tản mạn khắp nơi trong bộ Ngữ Lục này như "bậc Chân Nhân không giai vị", "đạo nhân không nương tựa", "vô sự là quý nhân", "nếu tùy nơi làm chủ thì nơi nào cũng là chơn cả", "gặp Phật giết Phật, gặp Tổ giết Tổ", "ba thừa mười hai phần giáo thảy đều giấy cũ để chùi đồ Bất Tịnh", v.v., ta có Cảm Giác như có mặt thật sự ngay lúc ấy với biểu hiện rất giản dị của Lâm Tế, và có thể nói đó là đỉnh điểm của tư tưởng Thiền. Qua ký lục của Tổ Đường Tập () 19 cũng như Tống Cao Tăng Truyện () 12, ta có thể biết được rằng Ngữ Lục của Lâm Tế đã tồn tại từ rất xưa. Theo nghiên cứu gần đây cho thấy rằng lời của Lâm Tế được thâu lục vào trong Thiên Thánh Quảng Đăng Lục () 10-11. Sau lần trùng san của Tông Diễn, bản này cũng thỉnh thoảng được san hành, bản Tục Cổ Tôn Túc Ngữ Yếu (宿) 1 là san bản hiện tồn xưa nhất. Tại Nhật Bản cũng tồn tại rất nhiều Bản Như Bản Ngũ Sơn của năm thứ 2 (1320) niên hiệu Nguyên Ứng (), năm thứ 9 (1437) niên hiệu Vĩnh Hưởng (), năm thứ 3 (1491) niên hiệu Diên Đức (); Bản Cổ Hoạt Tự () vào năm thứ 9 (1623) niên hiệu Nguyên Hòa (); bản năm thứ 2 (1625), 4 (1627), 9 (1632), 10 (1633), 14 (1637) niên hiệu Khoan Vĩnh (), v.v.