Lâm Tế Hạt Đức Sơn Bổng

《臨濟喝德山棒》 lín jì hē dé shān bàng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Lâm tế Kim Cương vương, Đức sơn mộc thượng tọa. Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Chỉ cho tiếng hét(hát) của Thiền Sư Lâm tế và cây gậy(bổng) của Thiền Sư Đức sơn ở đời Đường. Khi Tiếp Dẫn người học, Thiền Sư Lâm tế Nghĩa huyền thường dùng tiếng hét, còn Thiền Sư Đức Sơn Tuyên Giám thì hay dùng cây gậy đánh để khai ngộ. Trong Thiền Tông, 2 Tông Phong này có 1 địa vị trọng yếu và 2 ngài Lâm tế, Đức sơn được xem như ngang nhau, xứng đáng là đại biểu cho các Thiền Sư. Tắc 87 Bích Nham Lục (Đại 48, 212 thượng), nói: Đức sơn gậy đánh như mưa đổ, Lâm tế hát vang tựa sấm rền. [X. Cảnh Đức Truyền Đăng Lục Q. 15.; Trung phong quảng lục Q. 12. thượng; Viên ngộ tâm yếu Q.thượng; Đại tuệ Pháp Ngữ Ngữ Lục Q. 20.].