Lâm Đàn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Các vị Trưởng lão tăng hoặc ni lên đàn để cử Hành Nghi thức truyền giới. Các vị này được gọi là Lâm Đàn Đại Đức. Lâm Đàn Đại Đức bắt đầu được đặt ra vào niên hiệu Vĩnh thái năm đầu (765) đời Đường, khi vua Đại tông ban sắc kiến lập Giới Đàn Phương Đẳng (Đại Thừa) ở chùa Đại hưng thiện tại Trường an, đồng thời, sắc lệnh cho tăng ni trong kinh thành mỗi bộ lập ra 10 vị Lâm Đàn Đại Đức, tức là Tam Sư Thất Chứng. Từ khoảng năm Hội xương đến năm Đại trung (841-859) lại chia ra Nội Lâm Đàn Đại Đức (những vị Đại Đức đăng đàn truyền giới trong cung), Ngoại Lâm Đàn Đại Đức (những vị Đại Đức đăng đàn truyền giới tại các chùa viện)và Nội ngoại Lâm Đàn Đại Đức. Ngài Huyền Sướng là vị Đại Đức nổi tiếng của Nội ngoại Lâm Đàn thời bấy giờ. [X. Tứ phần Luật Hành sự sao tư trì kí Q.thượng phần 2; Đại Tống Tăng Sử Lược Q.hạ; Tống Cao Tăng Truyện Q. 16., 17].