Kinh Trủng
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Khi kinh được viết xong đem bỏ vào ống rồi chôn xuống đất, gọi là Kinh Trủng(gò kinh). Việc làm này bày tỏ ý muốn bảo tồn Kinh Điển được lưu truyền lâu dài ở đời, hoặc để cầu phúc cho mình, cầu siêu cho vong linh tổ tiên. Cách làm là dùng đá xếp thành căn phòng, để các ống kinh ở trong rồi lấp đầy bằng than củi, bên ngoài phủ đất kín thành một cái gò cao, hình tròn hoặc hình vuông. Trên nóc gò đất đặt Bảo khiếp ấn(cái hộp nhỏ trong có để văn chú bằng tiếng Phạm), hoặc một tháp đá hình Bài Vị. Ngoài những vật như những viên ngói, những tấm đá trên có viết văn kinh ra, trong Kinh Trủng, còn có tranh tượng Phật, bình đựng nước, chày 1 chĩa, tấm gương, v.v... Những bộ kinh được cất giữ trong căn nhà bằng đá (Kinh Trủng) này phần nhiều là kinh Pháp hoa, kinh Di Lặc, kinh A di đà, kinh Vô lượng thọ, Bát Nhã tâm kinh, v.v...