Kính Sơn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Núi ở cách huyện Dư hàng, tỉnh Chiết giang về mạn tây bắc khoảng 29 cây số, cao khoảng 960 mét, chu vi khoảng 29 cây số, là ngọn ở phía đông bắc núi Thiên Mục, vì từ đây có 1 con đường tắt (kính...) nhỏ dẫn đến núi Thiên Mục nên gọi là Kính Sơn. Bảy ngọn núi ở 4 phía là Lăng tiêu, Ngự ái, Thiên hiển, Đôi châu, v.v... như những ngón tay chĩa lên trời và đứng trên đỉnh núi này có thể thấy toàn bộ thắng cảnh tỉnh Chiết giang. Thật là cảnh đẹp kỳ lạ. Trong núi có nhiều chùa cổ, như chùa Hưng thánh vạn thọ thiền ở chân núi, là 1 trong Ngũ sơn tại Trung Quốc, là ngôi chùa lớn thuộc tông Lâm tế. Niên hiệu Thiên bảo năm đầu (742), Thiền Sư Đạo Khâm (Pháp khâm) thuộc tông Ngưu Đầu, đến đây cất am tu hành, người về theo học đạo rất đông. Năm Đại lịch thứ 4 (769), vua Đường Đại tông cảm mến đức độ của ngài nên ban cho ngài Danh Hiệu Quốc Nhất Thiền Sư và cho xây chùa Kính Sơn ở trên nền am tranh của ngài. Về sau, các ngài Giám tông, Hồng nhân đến trụ ở chùa này. Vào đời Tống, các Thiền Sư Viên ngộ, Khắc Cần, Duy lâm, Liễu nhất, v.v... cũng ở núi này. Năm Thiệu hưng thứ 7 (1137), Đệ Tử của ngài Viên ngộ là Thiền Sư Đại tuệ đến trụ chùa Kính Sơn, người học theo về đến hơn 1.700 người. Hoàng thái hậu Hiển nhân (mẹ vua Cao tông) và hoàng đế Cao tông thường đến chùa này lễ Phật. Hoàng đế Hiếu tông tự tay viết các chữ: Hưng Thánh Vạn Thọ Thiền Tự để ban cho chùa cùng với bản chú giải kinh Viên Giác. Về sau, các bậc Long Tượng của tông Lâm tế, như các ngài Vô Chuẩn Sư Phạm, Hư Đường Trí Ngu, v.v... cũng trụ chùa này, có thể nói đây là nơi Tùng Lâm bậc nhất trong nước. [X. Tống Cao Tăng Truyện Q. 9.; Cảnh Đức Truyền Đăng Lục Q4, Q. 10., Q. 11.; Kính Sơn Chí; Đại Minh Nhất thống chí Q. 68.; Đại thanh nhất thống chí Q. 126.].