Kim Môn

《金門》 jīn mén

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có mấy nghĩa khác nhau. (1) Từ gọi tắt của Kim Mã Môn (), tên của một cung môn dưới thời nhà Hán, là nơi dành cho các Học Sĩ chờ đợi chiếu chỉ của nhà vua ban xuống. Như trong Sử Ký (), phần Cốt Kê Liệt Truyện () có giải thích rằng: “Kim Mã Môn giả, hoạn thự môn dã; môn bàng hữu đồng mã, cố vị chi viết Kim Mã Môn (, Kim Mã Môn là cổng [chờ] nhậm chức làm quan; bên cửa có con ngựa bằng đồng, nên gọi nó là Cổng Ngựa Vàng).” (2) Chỉ cho gia đình phú quý, giàu sang, quý phái. Như trong Ngụy Thư (), Truyện Thường Cảnh () có đoạn: “Phù Như Thị, cố ỷ các Kim Môn, khả an kỳ trạch, cẩm y ngọc thực, khả di kỳ hình (, phàm như vậy, cho nên gác lụa cổng vàng, có thể làm yên nhà cửa; áo gấm cơm ngọc, có thể nuôi dưỡng thân hình).” Trong Truyện Kiều cũng có câu rằng: “Chẳng sân ngọc bội, thời phường Kim Môn.” (3) Chỉ cho cổng lớn được trang sức bằng vàng. Như trong hồi thứ 65 của Phong Thần Diễn Nghĩa () có câu: “Ngọc điện Kim Môn lưỡng phiến khai, nhạc thanh tề tấu hạ dao đài (殿, điện ngọc cổng vàng hai cánh khai, tiếng nhạc cùng tấu dưới ngọc đài).”

Kim Môn. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/kim-mon. Truy cập 07/04/2026.