Kiên Thứ

《肩次》 jiān cì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Kiên hạ, Hạ Kiên. Đối lại: Kiên thượng, Thượng Kiên. Chỉ cho những người có cương vị, tuổi hạ và chức vụ thấp trong Thiền Lâm, tức y theo vai vế, địa vị trên mà sắp đặt địa vị dưới. Điều Tạ quải đáp trong Sắc tu Bách trượng thanh qui quyển 5 (Đại 48, 1142 thượng), nói: Phó tham đến trước, tiếp theo là Tham đầu, Kiên Thứ, tất cả đều chờ vị Trụ trì tới. (xt. Thượng Kiên).