Kiến Tại Phật

《見在佛》 jiàn zài fú

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Hiện tại Phật. Tiếng tôn xưng của giới tăng sĩ Trung Quốc thời xưa đối với vua chúa. Cứ theo Lâm Gian Lục dẫn lời trong Qui điền lục của Âu Dương Tu, chép rằng vua Thái tổ nhà Tống lần đầu đến chùa Tướng quốc, đứng trước tượng Phật, hỏi có nên Lễ Bái không? Tăng lục Tán Ninh tâu rằng (Vạn tục 148, 295 hạ): Không nên bái. Vua hỏi: Vì sao? Đáp: Phật Hiện tại không lạy Phật Quá Khứ. Từ đó, câu nói ấy trở thành định chế.