Kiền Để
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Ghaịtin. Con người anh của vua Ba tư nặc nước Xá vệ ở thời đức Phật còn tại thế. Kiền Để có dung mạo đẹp đẽ, tính tình hiền hòa, Hoàng hậu thấy thế, sinh tà tâm, lén gọi Kiền Để đến và bảo thuận theo ý muốn của mình, nhưng Kiền Để không bằng lòng. Hoàng hậu ôm lòng oán hận, sàm tấu với vua, nhà vua nổi cơn thịnh nộ, chặt đứt tay chân Kiền Để rồi vứt vào bãi tha ma. Lúc Kiền Để sắp chết thì đức Phật đến bên cạnh, ánh sáng của Phật chiếu vào thân, Kiền Để liền bình phục như cũ. Đức Phật nói pháp cho nghe, nghe xong, Kiền Để Chứng Quả A Na Hàm. Rồi tự nói rằng (Đại 25, 120 thượng): Thân ta đã bị chặt đứt và vứt bỏ, nhờ Phật phục hồi mệnh sống, nay ta nguyện trọn đời Bố Thí thân này cho Phật và tỉ khưu tăng. Từ đó, Kiền Để đến Tinh Xá Kì hoàn hầu hạ đức Phật. [X. luận Đại trí độ Q. 8.].