Kiện Chi

《健支》 jiàn zhī

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Kiện tư, Kiến tư, Kiền tì. Loại bát nhỏ nhất trong 3 cái bát nhỏ của chư tăng. Ba cái bát này gọi chung là Bôn Tử. [X. Thích Thị Yếu Lãm Q.trung]. (xt. Bôn Tử).