Kiến Ái Phiền Não
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Kiến trước Nhị Pháp. Danh từ gọi chung Kiến Phiền Não và Ái Phiền Não. Kiến Phiền Não chỉ cho tất cả Phiền Não Mê Lí như Ngã Kiến, Tà Kiến, v.v... Còn Ái Phiền Não thì chỉ cho tất cả Phiền Não thuộc Mê Sự như Tham Dục, sân hận, v.v... Kiến là Phiền Não Chướng do Phân Biệt mà có, hễ dùng Tác Dụng của tuệ mà suy tính đối tượng thì đều gọi là Kiến, như 5 kiến nhiễm ô, Chính Kiến Thế Gian, Chính Kiến Hữu Học, Chính Kiến vô học, trong đó 5 kiến nhiễm ô thuộc Kiến Phiền Não. Còn Ái là Phiền Não Chướng câu sinh(sinh ra đã có), hễ tâm Tham Nhiễm thì đều gọi là Ái; trong các Phiền Não Mê Sự, thì Ái Trước là gốc của mọi khổ đau, vì thế Ái bao gồm tất cả các Phiền Não khác. [X. luận Đại Thừa khởi tín; luận Đại trí độ Q. 7., Q. 21.; luận Du Già sư địa Q. 89.; Tứ giáo nghĩa Q. 4.; Thành Duy Thức Luận Thuật Kí Q. 9. phần cuối; Pháp Giới Thứ Đệ Sơ Môn Q.thượng].