Không Hải

《空海》 kōng hǎi

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Kūkai, 774-835: vị Tổ Sư khai sáng ra Chơn Ngôn Tông Nhật Bản, xuất thân vùng Tán Kì (, Sanuki) thuộc Tứ Quốc (, Shikoku), cha là Tá Bá Trực Điền (), mẹ là A Đao (). Lúc lên 15 tuổi, ông theo người bác là A Đao Đại Túc () lên kinh đô, năm 18 tuổi thì học hết các học vấn của Trung Quốc, nhưng vì ông có chí Xuất Gia nên cuối cùng bỏ học. Ông theo Đại Long Ngạc () ở vùng A Ba (, Awa, thuộc Tokushima-ken []) và Thất Hộ Khi () ở vùng Thổ Tá (, Tosa, thuộc Kōchi-ken []) tu hành rất nghiêm mật. Ngoài ra, ông còn theo học các giáo học ở các chùa lớn đương thời vùng Nại Lương. Đến năm 24 tuổi, ông viết nên cuốnTam Giáo Chỉ Quy (), nhằm luận về những điểm hay dở của Nho Giáo, Đạo Giáo và Phật Giáo. Đó cũng chính là bức thư tuyên ngôn Xuất Gia của Không Hải. Với lòng quan tâm rất lớn đối với Mật Giáo, vào năm 804, lúc 34 tuổi, ông được cho đi theo cùng với Đằng Nguyên Cát Dã Ma Lữ () sang nhà Đường. Giữa đường cả hai người gặp nhiều trắc trở trên biển cả, nhưng cuối cùng cũng đến được kinh đô Trường An.Năm sau từ tháng 5 đến tháng 12, ông theo hầu hạ Huệ Quả ()Thanh Long Tự (), và được thọ nhận lễ Quán Đảnh và kế thừa Bí Pháp từ vị này. Bên cạnh đó ông còn theo học pháp với Bát Nhã Tam Tạng (), nhưng vì vào tháng 12 Huệ Quả Viên Tịch, nên tháng 10 năm sau (806), ông phải trở về nước, mang theo nhiều kinh luận và pháp cụ Mạn Trà La. Đến năm 36 tuổi, ông đến trú tại Cao Hùng Sơn Tự () vùng Kyoto và bắt đầu thắp sáng ngọn đèn Chơn Ngôn Mật Giáo tại đây. Từ đó, ông được Tha Nga Thiên Hoàng (, Saga Tennō) ủng hộ và chấp nhận cho phát triển Chơn Ngôn Tông. Thêm vào đó, ông còn giao tế với Tối Trừng (, Saichō) của Thiên Thai Tông và đã từng truyền thọ pháp Quán Đảnh cho vị này cùng với Đệ Tử của ông. Đến năm 816, lúc 43 tuổi, ông đến khai sáng vùng Cao Dã Sơn (, Kōyasan) và trãi qua quãng đời cuối cùng của ông tại nơi đây. Đến năm 823, lúc 50 tuổi, nơi đây đã trở thành đạo tràngcăn bản cho Chơn Ngôn Tông, và quần thể tháp đường cũng được kiến lập nên. Chính trong khoảng thời gian này, Không Hải đã Bố Giáo cho rất nhiều Đệ Tử, thuyết giáo cho rất nhiều người và xây dựng nên giáo đoàn của Chơn Ngôn Tông. Ông đã viết khá nhiều tác phẩm như Biện Hiển Mật Nhị Giáo Luận (), Tức Thân Thành Phật Nghĩa (), Thanh Tự Thật Tướng Nghĩa (), Hồng Tự Nghĩa (), Bí Tạng Bảo Thược (), Bát Nhã Tâm Kinh Bí Kiền (), v.v., và hình thành nên giáo học của Chơn Ngôn Tông. Vào năm 936 (năm thứ 2 niên hiệu Thừa Hòa []), ông Thị TịchCao Dã Sơn. Đến năm 921 (năm thứ 21 niên hiệu Diên Hỷ []), ông được ban cho Thụy Hiệu là Hoằng Pháp Đại Sư (, Kōbō Daishi).