Không Đại

《空大》 kōng dà

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Không giới. Chỉ cho Hư Không. Một trong 5 đại, 6 đại. Năm đại gồm: Đất, nước, lửa, gió, không (thuộc Sắc Pháp: vật chất), thêm Thức đại (thuộc Tâm Pháp: tinh thần)nữa thì thành 6 đại. Đây là những nguyên tố cơ bản tạo thành Thế Giới hữu tình hoặc vô tình. Vì thể tính của chúng rộng lớn, trùm khắp mọi nơi nên gọi là Đại. Không giới bao hàm Hư Không và những kẽ hở, lỗ hổng trong và ngoài thân như khe cửa, khoảng trống trong miệng, mũi, v.v... cũng như đất, nước, lửa, gió, Không giới là Nhân Sinh trưởng vạn vật và cùng thuộc Sắc Pháp. (xt. Lục Đại).