Khởi Cổ

《起鼓》 qǐ gǔ

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: bắt đầu đánh trống; đồng nghĩa với khởi canh (), tức báo cho biết thuộc canh nào; vì thời xưa người ta thường dùng trống để báo canh. Như trong hồi thứ 97 của Tây Du Ký (西) có đoạn: “Tiệm tiệm thiên vãn, thính đắc lâu đầu Khởi Cổ, hỏa giáp tuần canh (, dần dần trời tối, nghe trên đầu lầu gióng trống, lính vệ tuần canh).”