Khoa Điển

《科典》 kē diǎn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: từ gọi chung của nghi thức Đạo Giáo. Khoa tức chỉ cho khoa nghi; điển là điển phạm, điển tịch. Đối với Đạo Giáo, khi tiến Hành Nghi thức cúng Đàn Tràng, thường tuân thủ theo những quy định mang tính điển tịch, khoa nghi của Đạo Giáo; và gọi chung đó là Khoa Điển. Trong bộ Kim Lục Trai Khải Đàn Nghi () do Đạo sĩ Đỗ Quang Đình (, 850-933) thời Đường Ngũ Đại biên soạn có đoạn rằng: “Đương ư danh sơn động phủ, cổ tích tiên hương, tinh bị tín nghi, án tuân Khoa Điển, tu kim bút bảo trai, bái thiên tạ quá (, nay tại các danh sơn động phủ, cổ tích tiên hương, chuẩn bị thức nghi, tuân theo Khoa Điển, tu thiết lễ cúng chay, lạy Trời tạ quá).” Hay trong Thái Thượng Huỳnh Lục Trai Nghi () quyển 1 có câu: “Y Huỳnh Lục giản văn linh tiên Khoa Điển, Siêu Độ tồn một (歿, nương vào Khoa Điển linh tiên văn ngắn gọn của Huỳnh Lục mà làm cho người còn và kẻ mất được Siêu Độ).”