Khánh Chiêu
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
(963-1017) Danh Tăng Trung Quốc, sống vào đời Bắc Tống, người huyện Tiền Đường, tỉnh Chiết giang, họ Hồ, tự là Tử văn. Sư Xuất Gia từ thủa nhỏ ở viện Khai hóa, 13 tuổi, Thụ Giới Cụ Túc ở chùa Khai nguyên tại Cối kê. Năm 23 tuổi, sư lễ ngài Nguyên thanh chùa Phụng tiên học giáo Pháp Thiên thai suốt 17 năm. Sau khi ngài Nguyên thanh Thị Tịch, sư thừa kế Pháp Tòa của ngài. Niên hiệu Cảnh đức năm đầu (1004), sư đến chùa Phạm Thiên giảng kinh Pháp hoa và Chỉ Quán, mỗi loại hơn 100 lần, xiển dương Tông Phong, hưng thịnh một thời. Trước đó, các ngài Nguyên thanh, Hồng mẫn có viết Nạn từ nhị thập điều(Hai mươi điều vấn nạn) để đề cao tác phẩm Quang Minh Huyền Nghĩa phát huy kí của thầy mình là ngài Ngô ân, còn ngài Tứ Minh Tri Lễ thì soạn Thích nạn phù tông kí để bác lại. Tháng 10 năm cảnh đức thứ 3 (1006). Khánh Chiêu lại cùng với sư Trí viên soạn Biện ngoa(biện minh điêu sai trái) để bảo vệ thuyết của ngài Ngô ân. Đến tháng 12, ngài Tri lễ lại viết Vấn nghi để hỏi vặn lại. Trong 7 năm ròng, 2 bên cật vấn qua lại đến 5 lần. Đây là cuộc tranh luận kéo dài giữa các Đệ Tử Sơn Gia và Sơn ngoại của tông Thiên thai mà sư Khánh Chiêu là người đại diện cho phái Sơn ngoại. Sư giữ giới rất tinh nghiêm, tu hành cần khổ, nghĩ sâu, nhanh trí, biện bác lưu loát, hiếm thấy ở đời. Niên hiệu Thiên hi năm đầu (1017) sư tịch, thọ 55 tuổi. [X. Phật Tổ Thống Kỉ Q. 10.; Thích Môn Chính Thống Q. 5.; Nhàn cư biên Q. 15.].